Nói với trẻ con về nếp nhà: không doạ, cũng không chê
Hai bài trước nói ranh giới giữa phong thuỷ, tín ngưỡng và mê tín, và nói khi nó thành áp lực. Bài này nói một tình huống rất cụ thể: đứa trẻ trong nhà hỏi "vì sao mình phải làm thế".
Câu trả lời của người lớn ở khoảnh khắc đó định hình cách đứa trẻ nhìn nếp nhà trong nhiều năm — và có hai cách trả lời đều dở: doạ, và chê.
Vì sao không nên doạ
Doạ thì nhanh và có tác dụng ngay, nên rất hay được dùng. Nhưng nó để lại mấy thứ:
- Nỗi sợ ở lại lâu hơn quy tắc. Trẻ quên mất lý do nhưng nhớ cảm giác sợ, có khi tới lúc lớn.
- Trẻ hay lo sẽ lo thêm — và trong một nhà bao giờ cũng có đứa nhạy hơn đứa kia.
- Khi lớn lên phát hiện lời doạ không đúng, đứa trẻ thường bỏ luôn cả những phần đáng giữ.
- Nó dạy cách bắt người khác nghe lời bằng nỗi sợ, và trẻ học rất nhanh.
Vì sao cũng không nên chê
- Người lớn trong nhà đang giữ nếp đó — chê nếp trước mặt trẻ là đặt chúng vào giữa hai bên.
- Trẻ sẽ lặp lại nguyên văn trước mặt ông bà, và mình là người tạo ra tình huống đó.
- Nhiều nếp có phần đẹp thật: nhớ tới người đã khuất, cả nhà ngồi lại với nhau, giữ nhà cửa tươm tất.
- Chê nhanh thì dễ, giải thích thì khó hơn nhưng đó mới là thứ để lại được.
Cách trả lời tuỳ độ tuổi
- Trẻ nhỏ: nói ngắn và thật — "đây là việc nhà mình vẫn làm để nhớ tới ông". Không cần giải thích thêm, và cũng đừng bịa lý do.
- Trẻ lớn hơn, bắt đầu hỏi tại sao: phân biệt được hai loại lý do — "cái này có lý do thật là…" và "cái này là nếp nhà mình, ông bà làm vậy nên mình làm theo".
- Tuổi thiếu niên, bắt đầu phản biện: cho phép chúng không tin, nhưng vẫn đề nghị tôn trọng. "Con không tin cũng được, nhưng hôm đó con đứng cùng cả nhà nhé."
Câu ở mức ba là câu đáng dạy nhất, vì nó tách tin khỏi tôn trọng — hai thứ mà người lớn cũng hay lẫn.
Ba câu trả lời dùng được
- "Nhà mình làm vậy vì…" rồi kể lý do thật, kể cả khi lý do là "vì bà thích thế".
- "Cái này bố cũng không chắc, để hỏi bà xem." Nói không biết là dạy trẻ một điều tốt.
- "Việc này thì có lý do rõ, còn việc kia là nếp nhà" — dạy trẻ phân loại chính là dạy thứ có ích lâu nhất.
Ranh giới không nhân nhượng
Có mấy chỗ mà nếp không được lấn, và nên nói rõ với trẻ:
- An toàn — lửa, điện, nước, độ cao. Quy tắc an toàn là quy tắc, không phải tập tục, và giải thích bằng lý do thật.
- Sức khoẻ — ốm thì đi khám. Không thay bằng gì khác, và trẻ cần biết điều này từ nhỏ.
- Học hành — kết quả đến từ việc học, và không nên nói với trẻ rằng điểm số phụ thuộc vào thứ gì khác.
- Không đổ lỗi cho trẻ khi có chuyện xảy ra trong nhà. Đây là điều để lại vết rất lâu, và không đứa trẻ nào đáng phải mang.
Điểm cuối đáng nhấn: một câu nói lúc bực có thể theo một đứa trẻ suốt đời.
Khi trẻ mang chuyện ở ngoài về
Trẻ nghe từ bạn bè, từ mạng, từ nhà người khác — và về hỏi hoặc về sợ:
- Hỏi lại trẻ nghe ở đâu và nghe thế nào trước khi trả lời; nhiều khi thứ chúng nghe đã méo đi so với bản gốc.
- Đừng cười cợt chuyện làm trẻ sợ, kể cả khi mình thấy vô lý — với chúng thì nỗi sợ là thật.
- Trả lời phần sự thật trước, rồi mới nói phần mình nghĩ.
- Nếu trẻ sợ tới mức ảnh hưởng ăn ngủ thì đó không còn là chuyện giải thích nữa — nói với bác sĩ hoặc người có chuyên môn tâm lý.
Nội dung trên mạng
- Có nhiều nội dung doạ dẫm nhắm vào trẻ vì nó giữ chân người xem rất tốt.
- Xem cùng con vài lần thì biết chúng đang xem gì, và có cớ để nói chuyện.
- Dạy một câu hỏi thôi cũng đủ: "cái này ai nói, và làm sao họ biết?" — câu đó dùng được cả đời.
- Đừng cấm suông; cấm mà không giải thích thì trẻ xem lén và không hỏi mình nữa.
Khi ông bà và bố mẹ khác nhau
- Đừng tranh luận trước mặt trẻ; hẹn nói riêng.
- Thống nhất phần bắt buộc và phần tuỳ, để trẻ không phải chọn phe.
- Cho trẻ biết người lớn có thể nghĩ khác nhau mà vẫn thương nhau — đây thật ra là bài học lớn hơn cả chuyện nếp.
- Việc trong nhà ông bà thì theo nhà ông bà, và nói trước với trẻ như vậy.
Điều đáng giữ nhất
Cái trẻ nhớ về nếp nhà thường không phải quy tắc mà là không khí: cả nhà cùng dọn dẹp, cùng nấu, cùng ngồi lại. Mấy buổi đó là thứ chúng kể lại khi lớn.
Nên nếu phải chọn giữa làm cho đúng từng chi tiết và làm cho vui vẻ, thì chọn vế sau gần như luôn là chọn đúng — và đó cũng là cách một nếp nhà sống tiếp sang thế hệ sau.